Tháng 9, em vẫn chờ anh

18:30:15 - 03/09/2013

Em sợ rằng những lừa lọc và giả dối sẽ khiến em bị tổn thương “đôi mắt” của mình, và khi anh đến, anh sẽ phải vất vả hơn để em nhìn thấy anh.

 

Tháng 9 đã về rồi. Đang chào em bằng những cơn mưa rào không dứt.

Anh ở đâu, người em yêu thương?

Mùa thu đã sắp đi qua được một nửa chặng đường, em cứ ngỡ rằng anh sẽ đến, sẽ xuất hiện trong cuộc sống của em như một cảm giác nào đó em có được mách bảo em như thế. Vậy mà em đã chờ đợi, còn anh vẫn thong thả ở đâu đó, với cuộc sống của riêng mình.

Anh có thấy mình tệ lắm không khi cứ để em chờ đợi bao nhiêu ngày dài mải miết trôi?

Em cũng chưa tưởng tượng ra nếu một ngày anh đến, chúng ta sẽ “chạm trán” nhau như thế nào. Liệu có phải đã từng lướt qua nhau mà không nhìn thấy người kia hay không? Hay cũng có thể lúc đó vẫn đang nắm lấy một bàn tay khác?

Tháng 9 em vẫn chờ anh 1

Em vẫn chờ anh về, anh nhé!

Cuộc sống có quá nhiều giả thiết anh nhỉ? Nhưng anh à, đừng thử thách lòng kiên nhẫn của em lâu quá nhé!

Em sợ rằng những lừa lọc và giả dối sẽ khiến em bị tổn thương “đôi mắt” của mình, và khi anh đến, anh sẽ phải vất vả hơn để em nhìn thấy anh.

Em thương anh lắm, khi phải đi một chặng đường dài như thế, lướt qua bao nhiêu người với hạnh phúc và khổ đau, để một ngày nào đó ở tương lai, số phận mới “cho phép” chúng ta gặp nhau. Hẳn là trái tim anh cũng đau lắm, giống như trái tim tổn thương của em bây giờ, nhưng đương nhiên, anh lớn hơn em mà, hẳn nhiên trái tim anh cũng rộng hơn và mạnh mẽ hơn em, vì thế mới có thể giúp em hồi phục những vết thương rộng và sâu thế này. Chính vì thế, em càng thương anh hơn, và mong anh sớm xuất hiện hơn để bớt đi những đau thương biết đâu anh sẽ phải gánh chịu.

Anh à, cuộc sống này, thật khiến em cô đơn và lạc lõng. Nỗi cô đơn của người lớn thật đáng sợ và gặm nhấm em từng ngày khi anh chưa đến. Mất bao nhiêu thời gian như thế mà em vẫn chưa kịp quen với những nỗi cô đơn vẫn hằn học em mỗi sáng sớm, mỗi đêm về chênh vênh.

Tháng 9, em vẫn chờ anh 2

Nhìn ra xa với cả không gian rộng lớn mà chật chội này, cũng chẳng có lấy nổi một bàn tay nắm lấy đôi tay đang run rẩy vì những hụt hẫng. Anh thấy có đáng buồn và tủi thân không chứ?

Em sợ những lúc ở một mình, đối diện với bốn bức tường thinh lặng, chỉ có tiếng nhạc vang lên lặng lẽ và cô độc, em cũng cô độc co ro tự ôm lấy mình. Đôi khi bước ra ngoài lại sợ bị “lạc” giữa những dòng người bon chen đó lắm anh ạ. Vậy nên em chọn cách nằm trong vỏ ốc của mình, từng ngày, từng ngày…

Tháng 9, em vẫn chờ anh 3

Nhưng rồi em lại nghĩ, nếu em cứ ở trong không gian của riêng mình thì làm sao anh nhìn thấy em, làm sao chúng ta tìm thấy nhau được nhỉ?

Vậy nên, trong lúc chờ anh đến, em sẽ tự vuốt ve sự cô đơn ấy, sẽ chăm sóc bản thân thật tốt, không bỏ bê chính mình như thời gian qua. Sẽ học những câu chuyện vui, học cách chia sẻ, học cách cười rạng rỡ và học cách nói những lời yêu thương.

Những vụng về hay thiếu xót, anh sẽ giúp em thay đổi dần dần khi chúng ta gặp nhau. Quyết định thế nhé! Ngoắc tay nào!

Chờ anh bằng cách gặm nhấm thời gian, gặm nhấm mùa thu với những se lạnh đến tận sâu trong lòng. Và một ngày không xa…

Nhym.

Xem thêm bài viết khác:

Ý kiến của bạn

Giảm béo
Facebox

Kết nối với chúng tôi

Google adsen
Quảng cáo 1
dien đan
Từ khóa tìm kiếm