Bắt đầu sau một kết thúc

17:28:09 - 22/05/2013

Cái rét muộn làm đôi bàn tay tôi tê cóng. Tôi đón anh về trong cơn mưa cuối mùa dai dẳng. Anh bước xuống xe, vẫn hình ảnh ấy, đôi mắt mang ánh nhìn trìu mến : Em đợi anh lâu chưa?

Bat dau sau mot ket thuc

Dù biết sẽ buồn, lòng vẫn mãi chờ…

Đã bao lần anh đi và về, từng ấy đêm ngày tôi mòn mỏi đợi chờ…Chính tôi cũng không còn nhớ được biết bao lần… Nhưng cũng không hiểu vì sao và từ bao giờ tôi không thấy trái tim trống vắng đến khắc khoải mỗi khi xa anh. Có lẽ mấy năm yêu nhau, tôi đã quen đợi chờ, xa cách, quen với cô đơn, tự tận hưởng niềm vui, gặm nhấm nỗi buồn, tự cảm nhận, suy nghĩ, và cảm thấy đơn độc ngay khi đang trong tình yêu với anh.

Liệu anh có cảm nhận vòng tay tôi ôm anh không còn chặt như trước, ánh mắt không long lanh như trước, ngay cả khi nhận món quà của anh cùng lời thì thầm: Người yêu anh sẽ tuyệt đẹp với chiếc váy này. Nhưng riêng tôi biết rất rõ nụ cười tôi không còn ngập tràn hạnh phúc như trước, và trái tim không còn thổn thức khi bên anh mà nó đang đập những nhịp điệu của một bài ca khác. Chỉ còn những năm tháng, những kỷ niệm giữa anh và tôi là mãi mãi không phai mờ.

Anh xuất hiện và trở thành một thói quen mà giờ đây với tôi không muốn xóa bỏ. Nhưng một góc nơi trái tim tôi đã không còn muốn tiếp tục nó nữa, tôi thực sự mệt mỏi. Những chờ đợi, cách xa, khiến cảm giác yêu thương như bông hoa đang khô dần. Tôi từng đọc ở đâu đó rằng ” tình yêu trong xa cách như gió với lửa, nó thổi bùng ngọn lửa lớn, và dập tắt ngọn lửa yếu ớt” và tôi nghĩ tình yêu của mình đang yếu dần mất rồi. Xa nhau làm cho tôi nhận ra một điều rằng anh không quan trọng với tôi đến vậy tôi không còn nhớ anh quay quắt, và dần thấy bình thường với cuộc sống không có anh. Và trái tim như đan gào thét giữa 2 thái cực. một nửa đầy ắp hồi ức về anh, níu giữ hình bóng anh bằng những kỷ niệm. nửa còn lại đang rong chơi thoát khỏi những kỷ niệm ấy sống đúng với những suy nghĩ của mình.

Bat dau sau mot ket thuc

con tim không muốn dối lừa

Anh như cái bóng của một vùng ký ức quen thuộc mà tôi không dám bước qua, và luôn bắt mình phải suy nghĩ rằng tôi và anh thuộc về nhau cho dù có xa xôi mấy nữa và tôi hãy là một cái cây đứng đó, đứng yên đó đợi anh về. Tôi rồi sẽ hạnh phúc như bao người vợ khác, với ngôi nhà nhỏ ấp áp và những đứa con. Nhưng tại sao ngay lúc này đây, tôi không hề mong đợi điều đó, nó không quan trọng với tôi. Con tim không muốn dối trá thêm nữa, nó không thể yêu bằng cảm xúc nguội lạnh. và anh cũng không đáng bị như vậy. Hơn bao giờ hết, tôi tự biết rằng dẫu sẽ rất buồn, đau nữa, nhưng để tốt cho cả hai tôi phải dũng cảm bước qua vùng kỹ ức năm thánh bên anh để bắt đầu lại dù con tim sẽ có một vết thương, nhưng nó muốn thật chân thành.

(còn nữa)

H.D

Xem thêm bài viết khác:

Ý kiến của bạn

Giảm béo
Facebox

Kết nối với chúng tôi

Google adsen
Quảng cáo 1
dien đan
Từ khóa tìm kiếm